https://www.facebook.com/VietanhTravel THÁNG 8 TIỄN MÙA BẰNG NHỮNG CƠN MƯA – Viet Anh Travel https://www.facebook.com/VietanhTravel

THÁNG 8 TIỄN MÙA BẰNG NHỮNG CƠN MƯA

Mưa giăng giăng trắng cả bầu trời như giăng niềm luyến nhớ, để yêu thương đong đầy trong từng ngăn kí ức.

Kỉ niệm ùa về xối xả như mưa…

Có một thời ta thích đi trong mưa như niềm mơ ước lãng du. Mặc cho mái tóc bờ vai ướt đầm, ta dang tay đón nhận những giọt nước mát lạnh như giọt trinh nguyên buông rơi giữa đất trời và mỉm cười bâng quơ. Cái ngây ngô hồn nhiên của ngày xưa chợt hiện về trong miền nhớ để ta biết những tháng ngày thơ ấu đã trôi xa, thật xa!

Mẹ luôn tất bật và càng tất bật hơn trong những ngày mưa. Chợ quê thưa thớt, mẹ vẫn oằn lưng gánh gồng đi sớm về trưa cốt sao kiếm được mớ rau con tép làm thức ăn cho cả nhà, chiều về lại chăm bẵm ruộng lúa vạt ngô, đôi tay gân guốc trở nên tím tái vì mưa lạnh. Cha từ lâu đã không ở cùng mẹ mà đi tìm hạnh phúc mới. Thương đàn con, mẹ lặng lẽ cất giấu nỗi buồn trong tim rồi âm thầm, cần mẫn như thân cò biết phận mình lao đao. Cơn mưa ngang qua đời mẹ mang hương vị mặn chát như nước mắt, đọng trên mái đầu nhuộm trắng tuyết sương, trên bờ vai gầy hư hao cùng năm tháng. Một đời người nhận lấy truân chuyên để đời ta được muôn phần sướng vui.

Ngày mưa đi qua ngày nắng sẽ đến, nhưng mưa mãi trong lòng ta khi nghĩ về người mẹ giàu hi sinh và tình thương con vô bờ bến…

Có một tình yêu bắt đầu từ cơn mưa chiều níu áo ai ướt đẫm câu thề. Mưa phủ kín lối về, nơi góc phố hôm nao, trái tim ta thổn thức lời yêu thương nồng thắm. Những giọt nước mát lạnh, ngọt ngào như hương vị tình yêu. Trong tầm tã mưa rơi, người thích những câu chuyện vu vơ ta kể, ta thích nhìn vào đôi mắt người như nhìn vào mặt biển rộng mênh mông và sâu thăm thẳm.

Tháng ngày êm đềm trôi qua ta ngỡ đã tìm thấy bờ vai cho lòng mình yên ấm, nhưng số phận nghiệt ngã thay: sau một tai nạn giao thông người bỏ ta đi mãi, mang theo lời ước hẹn trăm năm Trong màn mưa nhạt nhòa bóng người thành hư ảo. Ta đổ gục trong cơn đau, yêu thương nhiều thế mà sao duyên nợ chẳng thành, đến một lời li biệt cũng chẳng kịp trao nhau …

Năm tháng nào đã phôi pha, trái tim ta không ngừng bão gió. Cơn mưa ngày cũ - chứng nhân cho tình yêu thủa ấy, xối xả trong lòng ta.

Tháng 8, mưa giăng kín chân trời kí ức, kỉ niệm ùa về từ nơi nào xa lắm để con tim chặt chội day dứt trong miền nhớ và yêu thương vẫn vẹn nguyên trong từng hơi thở.